A Harvard degree is no match for entrepreneurship!

By: Nam Pham

Recently, I visited some middle school friends in California. One of them, having come to America in his late 20s, decided that he was too old to get a college education; so he started his new life by working as a day labor for a landscaping company. After one year, he saved enough to buy his own lawnmower, so he opened his own business. In 10 years or so, he established a dozen various businesses, providing jobs for hundreds of people. He retired when he was in his 40s, of course, as a millionaire.

And I, after having struggled to get my Harvard degree so I could “change the world”, the world is messier now than years ago, and I still am slaving on my job to pay my mortgage.

If I could do it all over again, I would surely follow my friend’s path. I would open a Banh Mi sandwich shop or a nail salon or learn a trade. I would have enough money to hire a few Harvard PhDs to change the world for me! 

THẠC SĨ HARVARD THUA XA….

Các giai tầng xã hội Việt Nam, dưới ảnh hưởng ngàn năm đô hộ từ Bắc phương thường phân hạng “Sĩ, Nộng, Công, Thương”. Tai hại vô cùng.
Tuần rôi, mình có dịp xuống California thăm vài người bạn học từ thuở còn “mặc quần thủng đít”, từ thuở khi gặp con gái thì hoặc bỉu môi quay đi, hoặc đỏ mặt cuống cuồng, luống cuống, đớ lưỡi, hoặc đêm về mơ mộng lung tung. Gặp bạn bè ăn nhậu, kể chuyện xưa, gẫm chuyện nay, tôi kết luận cái nhìn coi thường doanh nhân, người buôn bán của phe ta hoàn toàn sai lầm.

Bạn tôi, sang Mỹ sau tôi chục năm, tập trung năng lực, tâm trí làm ăn, buôn bán. Mới đầu đi làm thuê, cắt cỏ. Sau một năm dành dụm đủ tiền mua máy cắt cỏ, lập công ty cắt cỏ. Hai năm sau bán công ty cắt cỏ, mở chợ, mở tiệm rượu. Rồi mở thêm chơ. Rồi mở thêm tiệm rượu. Sau chục năm thì sung túc, thoải mái về hưu non. Về hưu vài năm, không làm gì thì chán, lại trở lại thương trường, vừa làm vừa chơi.

Tôi sang Mỹ quen thói “nhất sĩ…” cắm đầu cắm cổ vừa làm vừa xin (học bổng) lấy được bằng thạc sĩ từ ngoi trường nổi tiếng nhất nước, mong thay thay đổi …thế giới . Thế giới càng ngày càng đảo điên và mình thì càng ngày càng lão đảo (già).


Nếu có thể đi ngược thời gian, thì tôi sẽ không thèm đi học, và sẽ mở tiệm bánh mì, tiệm nail, vừa thành triêu phú vừa tạo hàng trăm công ăn việc làm cho bà con, anh em bạn hữu. Sau đó vẫn còn tiền để mơ mộng và thừa tiền để thuê vài ông tiến sĩ Harvard làm việc cho mình.



Leave a Reply